Giới thiệu bài thơ Ông đồ của nhà thơ Vũ Đình Liên

Giới thiệu bài thơ Ông đồ của nhà thơ Vũ Đình Liên

Đề bài: Em hãy lập dàn ý chi tiết để trình bày bài thơ của nhà thơ .

DÀN Ý

I.    Mở bài Giới thiệu bài thơ Ông đồ của nhà thơ Vũ Đình Liên

–    Giới thiệu hoàn cảnh xã hội Việt Nam cái thời tàn của nho học.
–    Giới thiệu nhà thơ Vũ Đình Liên – nhà thơ của lòng nhân đạo ân tình, thủy chung.
–    Giới thiệu bài Ông đồ một tác phẩm xuất sắc nhất của Vũ Đình Liên.
–    Bài thơ đã để lại trong lòng người bao cảm xúc!

II.    Thân bài cho đề Giới thiệu bài thơ Ông đồ của nhà thơ Vũ Đình Liên

1. Nền suy đồi của Hán học giai đoạn 1930 – 1945

–    Khi nền phương Tây bắt đầu xâm nhập nước ta. theo lối khoa bảng đã bãi bỏ – các thầy đồ không còn giá trị, mất vị trí đứng trong xã hội.

–    Ông đồ từ nghề cho chữ thành kẻ bán chữ.

–    Trước “cái di tích tiều tuy đáng thương của một thời tàn” đã làm Vũ Đình Liên xúc động. Ông đã ngậm ngùi viết lên những trang thư để người đời suy ngẫm, khơi gợi bao tình cảm đã bị bỏ quên, giúp mọi người nhìn lại di sản của dân tộc đã một thời là nền văn hóa vinh quang của đất nước giờ bị bỏ quên một cách tàn nhẫn.

–    Bài thơ vỏn vẻn 20 câu, tác giả dựng nên một hoàn cảnh trải đài theo thời gian với 3 cảnh ngộ của một con người: Ông đồ náo nức giữa khách xuân, ông đồ tư lự trong nỗi cô đơn vắng khách, ông đồ đã vắng bóng. Qua đó bộc lộ được tình cảm của tác giả – một người khách không vô tình.

Xem thêm:  Giải thích câu: Nhiễu điều phủ lấy giá gương Người trong một nước phải thương nhau cùng.

2.    Ông đồ – thời còn khách

–    Thời điểm xuất hiện. nở – lúc xuân về – Ông đồ với mực tàu giấy đỏ bên đường phô” để viết câu đối thuê:

Mỗi năm hoa đào nở
Bên phố đông người qua.

–    Đây là thời kì ông đồ còn được nguồn an ủi khi vị trí xã hội của nho học không còn. Mỗi năm ông xuất hiện một lần trong dịp Tết.

–    Lời thơ tuy buồn nhưng vẫn còn chút niềm vui khi mọi người còn thây thích đôi câu đôi đỏ treo trong nhà. Đó là niềm vui nho nhỏ, là những phút huy hoàng còn sót lại:

Bao nhiêu người thuê viết
Như phượng múa rồng bay.

–    Lúc này ông đồ như người nghệ sĩ đang trổ tài trước lòng mến mộ của mọi người. Đây là những giây phút lóe sáng của ngọn đòn sắp tắt, là những gì còn “sót lại của một thời tàn”.

3.    Ong đồ trong nỗi cô đơn vắng khách

–    Theo bước tiến của xã hội, con người đã có những thay đổi mới niềm vui còn sót lại của ông đồ thưa dần, xa dần…

Nhưng mỗi năm nỗi vắng
Người thuê viết nay đâu?

–    Cảnh mọi người quây quần bên ông đồ để thuê viết đã không còn nữa – Ông đồ như một nghệ sĩ hết công chúng, một cô gái lỡ thời.

–    Tâm trạng buồn bã cô đơn thấm dần từ lòng người sang cảnh vật. Không ai thuê viết “giấy đỏ buồn không thắm” và “mực đọng trong nghiên sầu” càng làm tăng nỗi buồn tủi cô đơn của ông đồ và thể hiện được sự cảm thông của tác giả.

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Đập đá ở Côn Lôn của Phan Châu Trinh

–    Ông đồ giờ “vẫn ngồi đây”, nhưng “qua đường không ai hay” một sự vô tình đến phũ phàng! Ông ngồi đây để chờ những hi vọng cuối cùng, nhưng không ai ban phát cho ông. Song giữa dòng người qua lại đó, vẫn còn một con người thương cảm cho ông và đã viết nên hai câu đặc sắc:

Lá vàng rơi trên giấy
Ngoài trời mưa bụi bay.

–    Chiếc lá vàng rơi chấm dứt sự sinh sôi. Ông đồ ngồi trầm ngâm không buồn nhặt – Cộng hưởng với nỗi buồn của ông còn có cơn “mưa bụi” của đất trời. Một hình ảnh tượng trưng chất chứa nhiều tâm trạng, mưa bay ngoài trời hay mưa trong lòng người? Câu thơ mà ngụ tình gợi trong lòng người đọc một nỗi buồn nao khó tả.

4.    Ông đồ không còn nữa

–    đến, hoa đào lại nở. Nhưng xuân năm nay không còn như xuân năm xưa bởi:

Năm nay hoa đào nở Không thấy ông đồ xưa.

–    Xuân đã đến nhưng ông đồ đã vắng bóng, ông đã vĩnh viễn đi vào quá khứ. “Một con én không tạo được mùa xuân” thì một “ông đồ” cũng không làm xoay được cảnh đời. Ông đã không đủ kiên nhẫn để bám lấy đầy phủ phàng ấy nữa… Ông ra đi để lại sau lưng quá khứ huy hoàng của một thời vang bóng.

–    Hai câu cuối là lời tự vấn của nhà thơ, là nỗi bâng khuâng thương tiếc ngậm ngùi:

Xem thêm:  Em hãy tả cảnh đồng lúa vào mùa gặt

Những người muôn năm cũ Hồn ở đâu bây giờ?

Lời thơ như một nén nhang tưởng niệm những người xưa — Những người của muôn năm cũ đã tạo dựng nền văn hóa dân tộc. Đó là tinh hoa của dân tộc, là giá trị của đời sông tinh thần – giờ họ ở đâu?

–    Ông đồ là hình tượng, là di tích tiều tụy đáng thương của một thời tàn tạ. Ông như ngọn đèn lóe sáng làm đẹp cho đời rồi vụt tắt trước những thay đổi của cuộc sông. Bài thơ với thể ngũ ngôn quen thuộc, lời thơ nhẹ nhàng tha thiết, chỉ vỏn vẹn có năm khổ thơ nhưng đà gói trọn một số phận, một lớp người, một thế hộ đã qua.

III.    Kết bài cho đề Giới thiệu bài thơ Ông đồ của nhà thơ Vũ Đình Liên

Ông đồ là một tác phẩm thành công xuất sắc của Vũ Đình Liên. Qua bài thơ lác íĩiả đã làm sông dậy trong lòng người một niềm thương cảm luyến tiếc không nguôi.

Đọc bài thơ ta được ở Vũ Đình Liên một con người đa sầu đa cảm dễ xúc động , sự cảm thông sâu sắc và luôn ân nghĩa thủy chung.

(Theo Tuyển chọn 36 đề thi Văn — Tiếng Việt Trần Thị Hoàng Cúc – Nguyễn Thị út)