Kể lại giấc mơ em về thăm lại trường cũ sau hai mươi năm xa cách vào dịp trường tổ chức kỉ niệm ngày thành lập trường

Kể lại giấc mơ em về thăm lại trường cũ sau hai mươi năm xa cách vào dịp trường tổ chức kỉ niệm ngày thành lập trường

Kể lại giấc mơ em về thăm lại trường cũ sau hai mươi năm xa cách vào dịp trường tổ chức ngày thành lập trường

Bài làm

Khoảng chừng hơn 8 tháng nữa những học sinh sinh năm 2018 chúng tôi sẽ đối mặt với kì thi chuyển cấp đầy cam go. Tôi nhìn những anh chị đi trước mà tự hỏi:” Mình phải làm gì lúc này ?” Đó là một buổi tối khá căng thẳng và tôi đã ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Tôi đã đi vào giấc mơ như vậy.

Tôi thường xuyên nằm mơ, nhưng đúng là trong mơ thì chuyện gì cũng có thể xảy ra, thật kỳ diệu. Tôi thấy mình cao lớn, mặc một chiếc áo sơ mi trắng cùng một chiếc quần tây đứng trước cổng trường cấp hai ngày trước, trường THCS Trần Hưng Đạo. Hôm nay, tôi được mời đến dự Lễ khai giảng năm học mới, kỉ niệm 43 năm ngày thành lập trường. Tôi bước vào trường, cái cảm giác bồi hồi, bỡ ngỡ như ngày đầu đến trường đó ùa về. Cảnh vật xung quanh tôi đều thay đổi.

Bước vào trường, đập vào mắt tôi là hàng ngàn học sinh đang khoác lên mình chiếc áo sơ mi trắng cùng với khăn quàng thắm trên vai. Cái cảm giác ấy, cái cảm giác lâng lâng, vừa vui vừa buồn ấy làm tôi nhớ mãi. Lớp tôi năm ấy vốn không có nhiều kỷ niệm nên khi ra trường tôi cũng chẳng lưu luyến mấy mà chỉ lo cho ba năm cấp ba đang chờ tôi ở phía trước. Tôi dạo quanh trường một lúc. Phía bên phải tay tôi vẫn là dãy nhà của bác bảo vệ và phòng trực cờ đỏ. Đường vào nhà xe đã được làm bằng phẳng chứ không còn gồ ghề như trước. Dãy nhà ba tầng đang thi công lúc tôi lớp 9 bây giờ đã trở nên đẹp đẽ, lắm. Bỗng tôi thấy một người con gái dáng người cao gầy. Thì ra, đấy là người bạn thân của tôi năm nào. Sau kì thi chuyển cấp, tôi và bạn xa nhau. Tôi thì vẫn nhớ bạn, bạn Mai. Không biết Mai còn nhớ tôi không, tôi mỉm cười. Vẫn cái tính thân thiện, xởi lởi ấy, Mai chạy đến bên tôi. Thật may, bạn ấy vẫn còn quý tôi như cả hai đã từng. Với sự hướng dẫn của cô Tổng phụ trách, chúng tôi được ngồi vào hàng ghế dành cho cựu học sinh của trường. Chúng tôi ngồi trò chuyện, nhìn lá bàng rơi, tản mạn về một thời đã qua. Sân trường được làm lại đẹp hơn, sạch sẽ hơn. Nhớ có lần tôi và Mai cùng đi học thể dục muộn, thế là cả hai bị phạt chạy 10 vòng quanh sân, chạy đến mệt bở hơi tai. Còn có những lần điểm kém, tôi ôm bạn khóc như một đứa trẻ. Chúng tôi không có những kỉ niệm “bá đạo” như chơi đùa, nghịch ngợm nhưng tốt đẹp của chúng tôi không vì thế mà phai nhạt. Đã đến giờ, lúc này giáo viên Tổng phụ trách Đội lên chỉ huy khai giảng như mọi năm. Cô đã già đi nhiều, tuy nhiên vẫn còn nghiêm lắm. Rồi đến lễ chào đón lễ học sinh lớp 6 mới vào trường, các em học sinh ngây thơ cười đùa với nhau, bóng bay khắp trời, tiếng vỗ tay giòn giã làm cho bầu không khí lúc này thật náo nhiệt. Thầy hiệu trưởng năm nào đã già đi nhưng thầy vẫn gầy như xưa. Từ trên bục, giọng thầy trầm ấm vang lên, thầy đang đọc thư của Chủ tịch nước và điểm qua các thành tích của trường. Tôi rất tự hào về này. Học sinh trường tôi luôn là những người năng động, tích cực trong các cuộc thi lẫn những phong trào về văn nghệ, thể thao. Đã 20 năm kể từ ngày ra trường, trường, đến nay vẫn còn một vài ở lại , nhưng các của tôi hầu hết đã nghỉ hưu. Khi nghe về trường, cảm xúc của tôi thật sự rất khó tả. Hôm nay, mọi thứ đều tốt đẹp, tuy nhiên, chỉ có là không còn đây nữa. Cô giáo nói với chúng tôi rằng trước kia, sau 20 năm, không nghỉ hưu thì cũng đều được chuyển công tác cả rồi.

Xem thêm:  Cảm nghĩ về tình bạn của em

Sau buổi đó, tôi và Mai đi xung quang trường, phòng học nhạc cũ kĩ năm nào đã không còn mà thay vào đó là một phòng khác đẹp hơn nhiều, phòng cũng sạch sẽ hơn. Chúng tôi háo hức bước vào dãy nhà ba tầng mới xây, nơi chúng tôi chưa có được học. Phòng học rất đẹp, hiện đại và thoải mái nữa. Đây chắc chắn sẽ là một nguồn sức mạnh vô hình tiếp sức cho các em bước trên của tri thức. Từ xa xa, chúng tôi nhìn thấy giáo viên chủ nhiệm năm lớp 9 của chúng tôi, cô cũng về thăm trường. Chúng tôi nghẹn ngào, không nói nên lời. Và rồi cô trò gặp nhau, vui mừng khôn xiết. Cô kể cho chúng tôi nghe về các bạn trong lớp, ai cũng sống tốt. Ba người chúng tôi cùng ôn lại kỉ niệm với nhau. Thật may, hôm nay tôi được gặp lại cô. Cái cảm giác biết ơn này, nỗi lòng của trò chúng tôi bày tỏ bao giờ cho hết, tấm lòng của thầy cô, chúng tôi khắc mãi trong tim. Bỗng nhiên, một tiếng động lạ kéo dài, tôi choàng tỉnh giấc.

Giấc mơ này tôi sẽ nhớ mãi. Tôi sẽ luôn ghi nhớ công ơn của thầy cô xưa, cố gắng học thật giỏi đề thầy cô luôn tự hào về chúng tôi- học sinh trường THCS Trần Hưng Đạo. Kì thi chuyển cấp đang ở phía trước, tôi sẽ cố gắng hết sức để không làm ai thất vọng. Tôi yêu ngôi trường này.

Xem thêm:  Phân tích hình tượng sóng trong bài thơ cùng tên của Xuân Quỳnh. Cảm nhận của anh (chị) về tâm hồn người phụ nữ trong tình yêu qua bài thơ trên