Kể lại những ngày kỉ niệm ngày đầu tiên đi học

Kể lại những ngày kỉ niệm ngày đầu tiên đi học

Kể lại những ngày

Bài làm

“ Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức nhũng kỉ niệm mơn man của buổi tựu trường đầu tiên”. Mỗi khi nghe câu văn ấy, lòng tôi không khỏi xúc động . Những kỉ niệm hồn nhiên của buổi đầu đi học lại trào dâng trong tôi.

của tôi không như những bạn khác. Hôm đó, bầu trời cao, trong xanh. Tôi dậy từ rất sớm, sau khi chuẩn bị chu đáo mọi thứ như cặp mới, quần áo mới, sách vở mới, một mình tôi bước đi trên mới đổ nhựa phẳng và sạch, tất nhiên là không có theo sau. Không phải mẹ không quan tâm đến tôi mà vì tự tôi muốn đi một mình. Tôi nghĩ rằng chỉ có trẻ con mới cần có mẹ mà quên rằng mình là một đứa trẻ. Trên đường, nhiều bà mẹ dắt con nhỏ đi, đứa con tung tăng chạy nhảy quanh mẹ mình. Tôi rất vui và đắc ý bởi chỉ có tôi dám đi một mình. hiện ra trong mắt tôi thật đẹp, thật rực rỡ. sơn màu vàng nhạt, trên có đề một dòng chữ gì đó, bởi tôi chưa biết đọc. Bước vào trường, không khí náo nhiệt náo nhiệt càng hấp dẫn tôi. Trường được trang trí bằng những bông hoa tươi đẹp. Xung quanh là các bạn chạy nhảy, cười đùa và cả hò hét nữa. Tôi vừa muốn hòa mình vào nhưng lại vừa sợ, tôi chưa quen họ. Trong phút phân vân đó, tiếng vang lên giòn giã phá tan đi cái không khí nhộn nhịp. Như các bạn, tôi chạy đến ngay ngắn trước . Một có dáng vẻ hiền từ đến đón chúng tôi. Cô lần lượt hỏi tên và chỗ ở của từng bạn và đương nhiên họ có mẹ trả lời thay. Đến lượt tôi, tôi lúng túng không biết phải nói như thế nào. Hàng chục cặp mắt đổ dồn vào tôi. Mặt tôi nóng lên, khóe mắt tôi bắt đầu cay cay. Tôi khóc. Những giọt nước mắt lăn trên má tôi. Ngay lúc đó, có một khác bước đến, tôi chợt nhận ra đó là cô Hằng ở gần nhà tôi. Cô trả lời thay tôi tất cả. Tôi như người bị chết đuối vừa được cứu kịp thời. Lấy lại sự bình tĩnh, tôi bước vào sau những dòng diễn văn dài dài của thầy . sạch sẽ, bàn ghế ngay ngắn, khang trang. Tôi nhanh chân vào bàn đầu tiên và ngồi xuống không chút sợ sệt. bắt đầu giờ tập viết đầu tiên. Chúng tôi ai cũng say sưa viết tập rồi cô lại đến và uốn nắn cho tôi từng nét chữ. Tôi rất sung sướng.

Xem thêm:  Nhà văn Nguyễn Tuân khi đọc đến đoạn trích Tức nước vỡ bờ (tiểu thuyết Tắt đèn) đã cho rằng Ngô Tất Tố: "xui người nông dân nổi loạn". Viết đoạn văn nói rõ ý kiến của em

Ngày đi học đầu tiên của tôi là vậy đó. Đó là ngày đầu tiên tôi được biết đến nững điều lạ lẫm và mới mẻ. Đó là những ngày đầu tiên tôi có cảm giác sợ hãi như vậy. Tôi sẽ không quên những kỉ niệm đó để mỗi khi nhớ đến lại biết rằng mình đã từng sợ, đã từng khóc trong ngày đầu tiên đi học.