Người ấy sống mãi trong lòng tôi lớp 8

Người ấy sống mãi trong lòng tôi lớp 8

lớp 8

Bài làm

Một chiếc lá tường vi rời bỏ cành cây thân quen của mình, chao lượn một chút trong không gian rồi rơi xuống trên tay tôi. Tôi nhìn, những bông tường vi đã khoe sắc thắm và tỏa ngát hương. Vẫn cây tường vi ấy, vẫn góc phố ngày xưa chúng tôi từng vui đùa bên nhau, nhưng Tường Vi – người bạn thân thiết của tôi giờ đã không còn bên tôi nữa rồi. Tuy không bao giờ gặp lại Tường Vi nữa nhưng những hình ảnh đẹp đẽ của cô ấy vẫn sáng mãi trong trái tim tôi.

Tôi và Tường Vi, hai người khác nhau, hai tính cách khác nhau đã tình cờ gặp nhau, trở thành bạn thân để rồi mãi mãi xa nhau. Hôm đó, như mọi hôm khác lũ trẻ con ở khu chúng tôi tụ tập cuối phố để bày trò chơi và chơi cho đến khi chiều tà. Bỗng từ xa, một chiếc ô tô chất đày đồ đạc đang tiến đến. Điều làm tôi quan tâm nhất trên ô tô là một cô bé có mái tóc đen dày, đôi mắt to long lanh và đặc biệt là làn da trắng mịn khác với đầu tóc cháy nắng với nước da ngăm ngăm của lũ trẻ chúng tôi. Trên tay cô bé cầm một chùm tường vi rất tươi. Gọi là tường vi vậy chứ sau này khi quen cô bé tôi mới biết đó là hoa tường vi. Chùm hoa rơi xuống, tôi nhanh tay chạy tới nhặt hoa và đuổi theo xe. Đón nhận chùm hoa từ tay tôi, cô bé mỉm cười nhìn tôi. Tôi đọc được trong ánh mắt ấy một lời cảm ơn chân thân. Tôi cảm thấy mình thật sung sướng. Về đến nhà tôi mới biết cô ấy dọn đến ở cạnh nhà tôi. Từ đó chúng tôi đã trở thành bạn thân. Cô ấy là Tường Vi. Cũng xinh xắn, vui tươi như bông hoa của buổi . Tôi đưa Vi khắp nơi quanh phố nhưng cái gì cô ấy cũng biết và hiểu rõ hơn tôi. Và tôi cũng biết đến hoa tường vi là nhờ cô bạn ấy, thay vì gọi là cây hoa gì đó như trước kia tôi vẫn gọi. Một tôi đưa Vi ra ngoại thành chơi. Chúng tôi cùng nhau vui đùa và tận hưởng không khí trong lành, yên tĩnh của đồng quê. Vi chỉ cho tôi biết nhiều hơn về ích lợi của đông lúa. Tường Vi được xin vào học chung với tôi. Cô ấy là một giỏi, kiến thức rộng và cực kì tốt bụng nhưng cũng có những lần vì tôi mà cô ấy bị mắng oan. Đó là lần tôi chơi máy bay giấy trong lớp, chiếc máy bay bay là là mặt đất và hạ cánh không an toàn trên bục giảng. bắt được và Vi đã đứng dậy nhận thay một kẻ nhút nhát như tôi. Kết quả là Vi phải trực nhật một tuần. Có hôm trời mưa tầm tã mà tôi lại không mang theo áo mưa, Vi đã nhường áo mưa cho tôi, cô ấy chạy về dưới trời mưa. Cô ấy bị cảm sốt mấy ngày liền, phải nghỉ học. Vậy mà Vi không một lời trách móc, vẫn vui cười động viên tôi. Một hôm, tôi đợi Vi đi học mà không biết cô ấy đã đến sớm để trực nhật. Tôi bị muộn học, đã mắng và còn phạt tôi đứng ở ngoài một tiết học. Bàn chân tôi như rời ra từng chiếc xương, mệt mỏi, nhức nhối. Tôi giận Vi. Tôi đã dùng hình phạt động viên Vi và dắt cô ấy đến chỗ cây tường vi, bảo cô ấy trèo lên và hái cho tôi một nhành hoa. Vi hơi ngập ngừng, bởi cô ấy sợ độ cao. Nhưng lại sợ tôi buồn nên Vi trèo lên, đến nơi, cô bẻ mấy chùm hoa còn tươi xuống cho tôi. Mãi nhìn xuống chỗ tôi nên Vi trượt chân, ngã xuống đất. Thấy Vi bất động, tôi tưởng cô ấy giả vờ nên cười. Nhưng thấy máu chảy ra từ đầu Vi, tôi mới hốt hoảng đến khóc và gọi mọi người. Vi được đưa vào viện cấp cứu nhưng vết thương quá sâu do va phải những mảnh gạch vỡ…Ngày đưa Vi về quê, tôi không đến, tôi đến khóc bên cây tường vi. Lòng tôi đau đớn vô cùng. Tôi đã hại người bạn của tôi để không còn được gặp lại cô ấy nữa.

Xem thêm:  Giới thiệu về loài cây gắn bó với tuổi học trò của em

Câu nói thân thuộc của Tường Vi lại vang lên “ Đừng bao giờ buồn, hãy vui vẻ như những bông hoa tường vi này Trang nhé.” Tôi sẽ nhớ mãi hình ảnh của cô bạn dễ thương, vui tươi. Màu hoa tường vi vẫn thắm mãi trong trái tim tôi .